"Đó có phải là thi thể đầu tiên không, ta không biết."
Sầm lão sư hít một hơi thật sâu rồi đưa câu chuyện trở lại mạch chính, đôi mắt lão vẫn như đang nhìn lại cảnh tượng năm xưa.
"Thời gian đã quá lâu rồi, ta thậm chí không thể nhớ lại được lúc đó khi đối diện với thi thể rơi xuống kia, rốt cuộc là ta đã có cảm xúc gì, hoặc có lẽ lúc đó ta đã quá chai sạn, nên bây giờ mới không thể nhớ thêm chi tiết nào về lúc đó."
Nói đến đây, lão dừng lại một chút, khẽ tựa tấm lưng còng vào lưng ghế, chuyển mắt nhìn sang Lâm Thâm.




